210 926
Ngày đăng: 09:17:25 22-06-2016-- Lượt xem: 1504.
Kích cỡ chữ: Giảm - Tăng

Bài dự thi sáng tác các tác phẩm về Đạo Hiếu: Cha vẫn mãi là cha tuyệt vời của con

Tôi nhiều lần tâm sự và rất muốn cô học trò đồng nghiệp của tôi tìm về với bố, về thăm bố, lập lại truyền thông với bố, yêu thương bố… Nhưng Thanh Hương chưa chịu. Chưa chịu bởi chắc rằng những tổn thương trong tâm hồn cô bé non nớt và yếu đuối còn lớn quá. Chưa chịu bởi chắc tôi chưa biết cách thuyết phục em.

Thanh Hương học tại Học viện Hành chính. Ấy vậy mà không hiểu sao cô bé lại xin vào thực tập tại công ty của chúng tôi. Vai thử sức, thử nghề đầu tiên đối với cô bé sinh viên đến từ vùng đất Buôn Ma Thuật này là làm MC cho một sự kiện ra mắt sách. 


Em làm rất tốt, để rồi sau đó được nhận vào làm việc tại phòng truyền thông của Thái Hà Books. Từ ngày thành lập đến nay, phải công nhận rằng Thanh Hương là 1 trong những nhân viên tốt nhất của chúng tôi. 

Em xuất sắc không chỉ bởi chuyên môn tốt (mặc dù không hề được học chút nào trong nhà trường và em làm trái nghề như 65% các bạn sinh viên khác vẫn vốn đang làm trái nghề khi ra trường) mà bởi sự nhiệt tình, bởi tinh thần làm việc không mệt mỏi ngày đêm, bởi tính sáng tạo và đầu óc nghĩ ra nhiều ý tưởng, bởi sự nhẹ nhàng và khéo léo, bởi tình yêu công việc đến khó tả, bởi tinh thần phụng sự và cách làm việc toàn tâm toàn ý đến khó tin của em.

Nhưng câu chuyện làm tôi bất ngờ nhất là khi phát hiện ra là bố mẹ em ly dị nhau từ lâu. Cả hơn chục năm nay em sống với mẹ mà không hề có bố. Trong tâm trí của em thì bố em là người hay uống rượu, hay đánh mẹ, gây ra bao rắc rối và phiền hà cho em và gia đình. Trong con mắt của Thanh Hương, bố không còn nữa. Mà bố không còn nữa thì tốt hơn nhiều nếu có bố - em nghĩ vậy. 

Thì ra câu chuyện thực tế rằng mẹ em người Hà Tĩnh và bố em quê Thái Bình gặp nhau ở Buôn Ma Thuật và yêu nhau rồi lấy nhau để rồi sinh ra 3 anh chị em nhà Thanh Hương. 

Bố em làm nghề kiểm lâm còn mẹ em là cô giáo làng. Thế rồi không hiểu sao bố em nghiện rượu. Nghiện đến mức bị cho ra khỏi ngành. Nghiện đến mức không kiểm soát được mình và tạo ra bao nỗi khổ cho chính vợ mình và các con.

Bố mẹ chia tay nhau và 3 anh em Thanh Hương sống với mẹ tại mảnh đất cao nguyên xa xôi còn bố rời Tây Nguyên về lại quê nội Thái Bình sống một mình. Nói đúng hơn là sống cùng bà nội của Thanh Hương. Bản thân Thanh Thương cũng mới chỉ về quê nội một lần và từ khi còn rất nhỏ. 

Tôi nhiều lần tâm sự và rất muốn cô học trò đồng nghiệp của tôi tìm về với bố, về thăm bố, lập lại truyền thông với bố, yêu thương bố… Nhưng Thanh Hương chưa chịu. Chưa chịu bởi chắc rằng những tổn thương trong tâm hồn cô bé non nớt và yếu đuối còn lớn quá. Chưa chịu bởi chắc tôi chưa biết cách thuyết phục em.

Thế rồi, nhân dịp Tết Âm lịch, tôi quyết định tìm đến tận quê nội em, quyết tìm bằng được nhà của bà nội em và đến thăm bằng được bố đẻ của em. Tôi nhận qua nhắn tin từ em và chỉ biết bố em tên là Khải và nhà ở xã Đồng Thanh. Vì máy nhắn tin thời đó không có dấu nên tôi quả quyết rằng đó là xã Đông Thanh, tỉnh Thái Bình. Theo suy luận thì Đông Thanh sẽ thuộc huyện Đông Hưng, một huyện có rất nhiều các xã bắt đầu bằng Đông như Đông Dương, Đông Thọ, Đông Động, Động Các, Đông Hoàng, Đông Phong, Đông Lĩnh, Đông Xuân… Tuy nhiên tôi tìm mãi, hỏi thăm mãi vẫn không ra xã Đông Thanh. Hóa ra xã này phải là xã Đồng Thanh thuộc một huyện khác là huyện Vũ Thư.

Tôi phi xe tìm về xã Đồng Thanh. Cuối cùng cũng tìm được đến xã này. Tôi mừng vô cùng. Tuy nhiên tại xã người ta giới thiệu có 3 ông Khải. Tôi miêu tả về gia đình và quan trọng nhất là nghề nghiệp và quá khứ công tác ở Tây Nguyên của bố Thanh Hương. Cuối cùng người dân địa phương cũng tìm được ra và chỉ đường để tôi tìm đến nhà.

Việc đầu tiên tôi làm là tặng quà cho gia đình và thay mặt em Thanh Hương thắp hương lên bàn thờ gia tiên. Tôi báo cáo với tiên tổ gia đình rằng tôi đã chính thức giúp đồng nghiệp học trò của tôi tìm ra bố và gia đình nhà nội. Sau đó tôi nối máy điện thoại cho 2 cha con nói chuyện với nhau. Chuyện này làm Thanh Hương rất bất ngờ và xúc động. Cha em bật khóc. Khóc không thành lời. Được chứng kiến tôi vui lắm. Vui đến khó tả. Những giọt nước mắt hạnh phúc ấy vẫn ấn tượng tôi cho đến hôm nay.

Có một hướng của câu chuyện là bố của Thanh Hương khi đó đã bị bệnh xơ gan. Ông đang cắt thuốc bắc và sắc uống hàng ngày. Có lẽ vẫn từ nguyên nhân nghiện rượu mà ra. Thanh Hương xót xa khi biết cha chính thức mắc bệnh hiểm nghèo.

Thế rồi, với tư cách Tổng giám đốc, tôi tạo điều kiện cho Thanh Hương ra công tác Hà Nội. Thế là hai cho con gặp nhau. Có lẽ họ gặp nhau sau ít nhất là hơn chục năm xa cách. Tình cảm cha con đã được nối lại. Tình người nở rộ từ tâm em. Tình cha tràn ngập trong em. Em vui. Cha em vui. Gia đình vui. Tôi thì rất vui.

Thế rồi Thanh Hương đề xuất với lãnh đạo công ty cho phép em ra làm việc tại trụ sở tại Hà Nội để cuối tuần em về quê chăm sóc bố. Tôi mừng rơi nước mắt khi tình cha con đã được hoàn toàn khôi phục. Tôi cảm nhận được rằng Thanh Hương đang rất thương cha. Cha cần được chăm sóc và yêu thương trong những tháng ngày cuối đời này. Cha đang rất tuyệt vời trong con mắt của em.

May mắn thay, tôi cùng các đồng nghiệp cũng về thăm cha em, thăm bà nội của em. Bố Thanh Hương vui lắm. Bà nội thì còn vui hơn. Bà rất tự hào rằng cháu gái nội bà về chăm bà và chăm bố. Bà và bố lại tự hào khi thấy lãnh đạo cơ quan cũng về thăm, động viên gia đình. Tôi đọc được niềm vui của người cha, của người bà trên khuôn mặt họ. Chúng tôi hạnh phúc lắm. Tôi nghĩ rằng mình còn hạnh phúc hơn cả những người trong cuộc.

Ngày cha Thanh Hương mất, tôi về tận quê. Tôi về không phải chỉ để  viếng. Cá nhân tôi đã có mặt bên quan tài ông rất lâu. Tôi nói chuyện với ông để ông nhẹ nhàng thanh thoát ra đi. Tôi tụng kinh, niệm Phật và trì chú để ông nghe. Tôi muốn cả gia đình được bình an và thân thương bên nhau. Làm được việc này tôi mới thấy ấm lòng. Và hình như cha của Thanh Thương rất vui khi cuối đời ông tìm lại được con mình. Nói đúng hơn là cuối đời con ông đã tìm về với ông và tha thứ cho ông. Bởi trong mắt ông, vợ và con mình luôn vẫn tuyệt vời mà.

Cũng muốn nói thêm rằng trong những ngày cuối đời, mẹ Thanh Hương cũng về với cha. Thanh Hương rất vui khi cha mẹ bên nhau những ngày cuối cùng của cha mình. Anh trai và em trai cũng về với cha. Hóa ra, chờ đợi từ cả hơn chục năm, nay mới lại có cơ hội, có những ngày mà cả gia đình 5 thành viên quây quần bên nhau, nhưng không phải ở ngôi nhà của họ trên làng bản xa xôi trên vùng đất Tây Nguyên Buôn Ma Thuật mà lại tại nhà của ông bà nội nơi quê lúa Thái Bình.

Thời gian cứ thế trôi đi, tôi thấy Thanh Hương hạnh phúc và rất bình an. Có lẽ tìm được cha, lấy lại được tình thương yêu dành cho cha, em thấy thanh thản và hạnh phúc. Sau này em hay kể về những ngày tháng tình cảm cha con, anh em sum họp cho các đồng nghiệp nghe. Tôi thấy bình an vô cùng. Ai cũng vui với niềm vui của em.

Thế mà đã 6 năm kể từ ngày cha em qua đời. Câu chuyện về tình cha con em làm tôi luôn trân trọng và nhớ mãi. Nhân “Ngày của cha”, tôi quyết định tìm về ngôi nhà nơi cha của Thanh Hương đã sống những ngày cuối đời. Về để thăm bà nội của em vẫn còn sống. Về để nhớ lại tình thương yêu cha con tuyệt vời của cô học trò, đồng nghiệp Thanh Thương của chúng tôi.

Tôi tìm về đến được xã Đồng Thanh, huyện Vũ Thư tỉnh Thái Bình thì cũng đã gần trưa. Cái nắng như đổ lửa như thách thức tôi. Tôi cũng xin thành tâm sám hối rằng tôi không nhớ tên cha của Thanh Thương. Tên bà nội của em tôi cũng không biết. Tên các thành viên trong gia đình tôi cũng chẳng hay. Trời thì nắng như thiêu như đốt. Tôi lại đang ở vùng đất lạ. Nhưng cuối cùng tôi cũng tìm đến được ngôi nhà ấy.

Từ ngày ba của Thanh Hương mất đi bà nội ở một mình, các con cháu mỗi người sống một nơi. Khi tôi đến nơi, may thay, cô của Thanh Hương đang có mặt tại đó. Vẫn như lần trước, tôi vào thắp hương bàn thờ gia tiên, (và dĩ nhiên là thắp hương cho ba em), thăm hỏi bà nội và cô của em một chút và nối máy điện thoại để em nói chuyện. Lần này là cuộc nói chuyện của Thanh Hương với cô của em. Bởi cha đã không còn, bà nội của em đã lớn tuổi lắm rồi (hình như đã trên 90 tuổi) và bà hoàn toàn không nghe được nữa!

Trên bàn thờ có rất nhiều bát hương nhưng có một bát hương có ảnh của cha Thanh Hương. Tôi thắp hương trong bình an. Bình an bởi tôi biết ông cũng rất vui khi cuối đời cha con đã đoàn tụ về được với nhau. Bởi đối với Thanh Hương  học trò của đồng nghiệp tuyệt vời của tôi thì cha em vẫn luôn tuyệt vời.

Ngồi chơi được quãng 30 phút, tôi xin phép rời ngôi nhà nơi ba Thanh Hương đã sống, nơi bà nội em đang sống. Đồng hồ chỉ 11h30.

Về đến nơi tôi nhận được nhắn tin của Thanh Thương “Thầy ơi, em nhớ cái ngày mà thầy tìm về nhà em để ba con em được nói chuyện với nhau.  Và hôm nay, thầy lại về nhà để thăm bà và thắp hương cho ba em. Em cảm kích vô cùng. Em biết ơn thầy nhiều lắm. Phúc đức vô cùng thầy ơi”.

Có gì đâu em. Đời cho thầy quá nhiều mà thầy đã làm được gì cho đời đâu em. Thầy đâu có làm được gì to tát lớn lao. Thầy chỉ làm theo tâm thầy, theo sự hướng dẫn của tâm thôi mà em. Thầy chỉ mong ai cũng hạnh phúc, ai cũng bình an thôi mà em. Thầy vui vì hôm nay làm được một việc nhỏ này. Việc nhỏ nhân “Ngày của cha”. 


Tiến sĩ Nguyễn Mạnh Hùng (Chủ tịch HĐQT Công ty sách Thái Hà)

Ý kiến bạn đọc ()
Góp ý với chúng tôi trên Facebook
Thông tin Phật giáo
Liên hệ Phật giáo



thongke289690
Tổng số lần truy cập : 289690
Số lần truy cập hôm nay : 141
Số lần truy cập hôm qua : 279
Số lần truy cập tháng này : 5692
Số lần truy cập năm nay : 80904
Số trang xem hôm nay : 732
Tổng số trang được xem : 3202942
Người đang online : 4
Flag Counter
Giáo hội Phật giáo Việt Nam
Ban Trị Sự Phật giáo Thừa Thiên Huế
Phật giáo huyện Phú Ninh
Ban Trị Sự GHPGVN huyện Duy Xuyên

 

Copyright© 2016 Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam tỉnh Quảng Nam
Bản quyền thuộc : Ban Trị Sự GHPGVN tỉnh Quảng Nam

Địa chỉ: Chùa Đạo Nguyên, số 140 Phan Bội Châu, thành phố Tam Kỳ, tỉnh Quảng Nam
Điện thoại: (0510) 3705010 - Email: truyenthongphatgiaoquangnam@gmail.com
Ghi rõ nguồn phatgiaoquangnam.vn khi sử dụng thông tin từ website này
Thiết kế và chịu trách nhiệm kỹ thuật bởi: 0918.699.246 (Pd. Bảo Khánh Từ)

Email dành cho các cấp Giáo hội và bạn đọc gửi tin tức hoạt động Phật sự, bài viết nghiên cứu đến ban biên tập:
Email:  truyenthongphatgiaoquangnam@gmail.com
Xem hướng dẫn chọn vào đây
Dung lượng tối đa: 11MB
Các định dạng File nén sau: File.rar; File.zip
Các định dạng văn bản sau: File.doc; File.docx; File.pdf